Đành phải tốn thôi!

Thứ ba, 20/08/2019, 13:12
Đang ngồi nhậu tưng tưng, điện thoại của anh Hai reo lên. Số lạ hoắc, không phải của vợ. Cứ để cho nó reo. Thời buổi kinh tế khó khăn, các công ty bất động sản lựa giờ khổ chủ ngồi nhậu là gọi để “sô” hàng. Anh Hai đã phải nghe nhiều cuộc điện thoại như vậy nên tắt máy an tâm uống tiếp.

Quắc cần câu, anh đi về nhà. Vừa vào cửa, thấy bà vợ đang đứng nhìn với cặp mắt mang hình lựu đạn đã giựt chốt an toàn: “Con đâu?”. “Con gì?”. “Chiều nay anh đi rước con mà con đâu?”. Anh Hai gãi đầu, tỉnh ngay rượu: “Chết mẹ, anh quên rồi. Trường nó ở đâu, để anh đi đón?”. “Anh biết mấy giờ rồi không?”. “Ừ... ừ... mới 9 giờ chớ mấy…”. “Thôi, khỏi đón. Tôi đón rồi. Cô giáo của nó gọi cho anh để kêu anh đón nó mà anh không nghe máy. Hôm nay điện thoại tui hư nên cổ gọi tui không được. Tối quá, không thấy nó về, tôi nóng lòng chạy lên trường thấy thằng nhỏ đang ngồi chóc ngóc!”. Khôn ngoan, anh Hai tháo ngòi nổ lựu đạn: “Máy điện thoại hư hả, mai anh mua tặng em cái mới!”.

ST

Các tin mới hơn

Các tin cũ hơn