Gần hai trăm năm dưới lòng đất, hài cốt vẫn chảy máu?
Khi tôi hỏi thăm đến nhà thờ Lác Môn, những người dân ở tận huyện bên kia sông (Nam Trực) đã sốt sắng: “Đến xin ơn “thánh Tựu” đúng không?”. Mấy cụ bà móm mém: “Vào nhanh đi con, tranh thủ buổi trưa vào mà xin thánh, kẻo đến chiều lại không có chỗ mà chen đâu”.
Tôi chưa kịp có phản ứng gì, các bà đã thay nhau kể cho tôi nghe về “thánh Tựu”. Rằng cụ Đỗ Tựu là người sống từ thời vua Tự Đức, “hồi đấy cấm đạo ghê lắm, nhà “thánh Tựu” bị bắt cả hai anh em, người em sợ quá bảo là sẽ bỏ đạo nên được thả về, còn người anh thì nhất quyết không nên bị chém đầu”.
Di cốt của cụ Đỗ Tựu khi mới được đào lên |
Tám người bị chém theo sắc lệnh cấm đạo vua Tự Đức ra năm 1848 nhưng chỉ có sáu người được chôn ở gần chợ của xã. Đến năm 1958, di cốt của các cụ được chuyển vào trong khuôn viên nhà thờ, cùng chôn ở mộ Đài (mộ chôn tập trung) nhưng khi đó không ai mở nắp tiểu sành ra nên không rõ bên trong thế nào.
Chỉ đến tháng 7 năm 2009, giáo xứ Lác Môn mở rộng khoảng sân bao quanh nhà thờ nên phải dời mộ phần đi nơi khác. Khi mộ phần của năm giáo dân bị bêu đầu năm xưa được đào lên thì những chiếc tiểu chỉ còn lại dúm đất và mảnh đồng nhỏ ghi tên tuổi của người nằm trong đó. Đến khi linh mục mở nắp tiểu thứ sáu thì những người đứng xung quanh tá hỏa, mặt cắt không còn một giọt máu.
Ông Đoàn Văn Bân 74 tuổi, là người có mặt lúc cha sứ mở nắp tiểu, kể: “Cha vừa mở nắp tiểu ra, lạy Chúa tôi bao nhiêu là máu, máu cả ở dưới đáy tiểu, cả ở những lóng xương rỉ ra. Trong tiểu không có đầu lâu vì ngài đã bị vua Nguyễn bêu đầu rồi mà”.
Ông Nguyễn Văn Huấn nhanh nhẩu chen vào: “Hôm ấy tôi cũng tham gia vào việc đào đất di dời mộ, lúc thấy nước đỏ chảy ra, lại có mùi tanh như máu tươi, tôi hãi quá ngất lịm đi, không còn biết trời đất gì nữa. Mấy chục năm bốc mộ thuê mà chưa bao giờ tôi sợ đến mức ngất đi như thế cả”.
Việc máu từ xương chảy ra tiểu sành nhanh chóng lan ra khắp xã, người từ khắp các ngõ rầm rập chạy đến, vừa chạy vừa kêu: “Cụ Đỗ Tựu hiển thánh rồi”.
Giáo dân kéo đến đông nghịt sân nhà thờ, vòng trong vòng ngoài xung quanh ngôi mộ. “Mọi người chen đến đông lắm, ai cũng đòi quệt máu của ngài nhưng cha sứ không cho. Chỉ đến khi cha hứa là sẽ lấy bông thấm máu rồi chia cho mọi người thì mọi người mới chịu, chứ chen lấn, xô đẩy kinh lắm” - ông Bân nhớ lại - “Mà ngài hiển thánh thật đấy, không thì tại sao gần hai trăm năm mà phần xương của ngài vẫn còn nguyên xi, những ông khác chả còn cái gì cả?”.
Ô tô nối đuôi nhau tới xem bộ hài cốt, náo động cả một vùng quê. |
Số bông thấm máu được chia nhỏ tẹo như đầu tăm bông mà vẫn không đủ để chia cho mọi người, những người chậm chân đến sau cứ ời ời kêu tiếc. Không có được bông tăm máu của cụ Tựu, nhiều người đến trước tủ kính đựng di cốt của cụ cứ thế lấy khăn, lấy vải di di trên mặt kính để “xin ngài ban phước, cất hết bệnh tật của con đi”.
Xin nước trong huyệt mộ về chữa bệnhNhiều người chờ đợi bên ngoài chờ tới lượt được vào tận mắt chứng kiến hài cốt của ông Đỗ Tựu. Ảnh internet. |
TS. Vũ Thế Khanh, Tổng giám đốc Liên hiệp Khoa học công nghệ tin học ứng dụng (UIA) cho rằng, việc bộ xương này có chảy máu thật hay không vẫn chưa thực sự rõ ràng vì chưa có một cuộc xét nghiệm y tế nào để chứng minh cả. Còn việc nhiều người nói đã chữa khỏi bệnh chỉ là do tâm lý mà thôi. “Khi con người đến cầu nguyện, trong lòng họ thấy thanh thản và tin tưởng rằng “thánh” đang phù hộ và chữa bệnh cho mình nên có cảm giác khỏi bệnh. Tâm lý đó đã tạo nên sự thoải mái trong người, từ đó bệnh tình cũng vì thế mà thuyên giảm”, ông Khanh nói. |
Về việc máu chảy ra từ hài cốt của ông Tựu, PGS.TS Nguyễn Lân Cường (Viện Lịch sử Việt Nam) cho biết: “Có những hiện tượng của con người mà từ trước đến nay chưa giải thích được. Như việc nhà sư Thích Quảng Đức tự thiêu cháy hết các bộ phận trong cơ thể con người mình, duy chỉ có trái tim là còn nguyên vẹn”. Nhưng với việc người dân cho rằng máu và nước trong huyệt mộ có thể chữa nhiều bệnh thì ông Cường khẳng định là không có chuyện đó. Đây chỉ có thể là sự thêu dệt của người dân làm thần thánh hóa hiện tượng lạ có ở bộ xương mà thôi. |
Theo Vietnamnet