Ghen tuông, đốt nhà hòng giết tình địch trong đêm

Chủ nhật, 21/07/2013, 10:59
Ngô Văn Chinh, sinh 1974 và Lê Văn Tuấn, sinh 1970, cùng lớn lên ở Phú Lương Thượng, Quảng Phú Cầu, Ứng Hòa, ngoại thành Hà Nội.

Ngoài làm ruộng, bà con ở đây còn có nghề truyền thống làm tăm hương và gia đình Chinh cũng theo nghề này. Anh ta có hẳn một xưởng sản xuất tăm hương đặt ở bên Hồng Dương thuộc huyện Thanh Oai. Còn anh Tuấn chọn nghề buôn bán, sửa chữa đồ điện tử, điện lạnh.

Gia đình Tuấn cũng có một cửa hàng ở bên thôn Bầu, cùng xã Quảng Phú Cầu, nhưng cách nhà tới 2km. Lúc nhỏ chơi với nhau nhưng lớn lên, cả hai người đều có gia đình riêng, làm nghề nghiệp khác nhau nên họ ít có điều kiện gặp nhau.

Thế nhưng từ hơn 2 năm trước, trong thôn, ngoài xóm xuất hiện điều ong, tiếng ve việc Chinh bị “cắm sừng”. Không chỉ nghe người ta đồn thổi mà có kẻ không hiểu vô tình hay hữu ý chơi “khăm”, nhắn tin vào điện thoại của Chinh khiến anh ta vừa xấu hổ vừa giận đến sôi người. Người quan hệ với chị Thêm, vợ Chinh, không ai khác mà chính là anh Tuấn. Vốn hiền lành, thật thà, Chinh ức lắm nhưng không làm gì ầm ĩ mà chỉ chôn sâu trong lòng.

dot nha

Lúc đầu, khi nhận được những dòng tin nhắn không hay ấy, Chinh để ý theo dõi vợ. Đúng là chị Thêm hay nhận được những cú điện thoại, tin nhắn vào những giờ giấc bất thường nên khiến anh ta càng thêm cay mũi. Khi hỏi về những cú điện thoại, tin nhắn ấy thì chị Thêm hoặc giấu diếm hoặc đánh trống lảng… khiến cho mối nghi ngờ càng thêm tăng.

Không chịu đựng nổi, Chinh đưa cho chị Thêm xem những tin nhắn người ta gửi đến về chuyện vợ ngoại tình nhưng chị không thừa nhận. Tuy nhiên, Chinh vẫn khuyên vợ hãy tỉnh ngộ và dừng lại, đừng để mọi việc đi quá xa. Từ đấy trong cuộc sống gia đình, hai vợ chồng Chinh thường xuyên “cơm không lành, canh không ngọt”.

Mới chỉ biết chuyện vợ ngoại tình qua tin nhắn của kẻ khác chứ thực ra Chinh không có bằng chứng. Sau này, theo Chinh, qua theo dõi, để ý, anh ta biết, anh Tuấn hay hẹn hò với chị Thêm bằng điện thoại nhưng sử dụng sim “rác” hoặc viết thư nhờ người khác chuyển đến, thậm chí “người kia” còn dám rủ vợ Chinh bỏ trốn… Nỗi ghen tuông cứ ngày ngày gặm nhấm trái tim của người đàn ông tội lỗi này.

Chị Thêm kém chồng 9 tuổi, năm nay mới 30 tuổi, trong khi đó anh Tuấn nhiều hơn Chinh 4 tuổi nhưng là người có tiền. Đàn bà vốn nhẹ dạ nên vợ Chinh sa ngã trước đồng tiền và những lời phỉnh nịnh ngon ngọt của anh ta là điều tất nhiên - Chinh nghĩ thế.

Hận anh Tuấn lắm nhưng không có bằng chứng nên Chinh chưa gặp anh ta để nói chuyện phải trái. Hai vợ chồng Chinh tuy hục hặc chuyện tình cảm với nhau nhưng Chinh cũng chỉ nói vài câu chứ không to tiếng, không đánh vợ như các ông chồng vũ phu khác. Song một số người có trách Chinh nhu nhược, hiền lành quá nên vợ không sợ, vẫn lén lút ngoại tình khiến cho Chinh cay cú.

Còn anh Tuấn, cho đến cả sau này vẫn một mực cho rằng chuyện quan hệ với vợ Chinh chỉ là những lời đồn đại chứ chẳng có gì hết.

Theo anh, chị Thêm là người nơi khác về làm dâu ở Phú Lương Thượng nên anh không hề biết chị. Cho đến một hôm chị ấy tìm đến cửa hàng của anh hỏi mua vài thứ nên hai người mới quen biết nhau. Từ đấy, thỉnh thoảng chị Thêm có điện hỏi anh một vài việc về điện hoặc nhờ anh đến nhà sửa chữa đồ điện…

Chuyện chỉ đơn giản là mối quan hệ giữa người thợ sửa chữa và khách hàng. Anh Tuấn cũng nghe nói Chinh ghen tuông, bắt vợ phải khai nhận ngoại tình với anh nhưng chị Thêm không công nhận rồi vợ chồng họ thường xuyên cãi vã… Chuyện vợ chồng Chinh tuy có liên quan đến anh nhưng Chinh không một lần gặp hỏi cho ra nhẽ nên anh không quan tâm.

Cho đến một lần, Chinh thấy chiếc điện thoại của vợ để ở bàn đổ chuông nên cầm lên xem. Anh ta nóng hết cả mặt khi nhìn thấy số điện thoại ấy là số của anh Tuấn. Không muốn làm ảnh hưởng đến mọi người, Chinh lôi vợ ra sân căn vặn và hai vợ chồng cãi vã. Sau đó, Chinh bỏ về ngủ ở xưởng sản xuất tăm hương của gia đình ở bên Hồng Dương, Thanh Oai.

Mặc dù đã làm vài chén rượu nhưng đêm ấy Chinh trằn trọc mãi không sao ngủ được. Cú điện thoại buổi tối khiến máu ghen tuông, uất hận trong anh ta trào dâng. Biết đêm nào anh Tuấn cũng ngủ lại ở cửa hàng, Chinh trở dậy đi mua nửa lít xăng.

dot nha


Rạng sáng 7-2-2013, Chinh nhẹ nhàng trở dậy, xách can xăng phóng xe máy đến thôn Cầu Bầu, nơi có cửa hàng của gia đình anh Tuấn. Sau khi đổ hết nửa lít xăng qua cửa sắt xếp vào nhà, Chinh dùng sợi dây dù buộc chặt cửa, không cho anh Tuấn có đường tháo chạy. Ném que diêm vào trước cửa nhà, ngọn lửa lập tức bùng lên, Chinh vội lên xe phóng chạy.

Tối hôm ấy, sau khi lắp đặt dàn karaoke cho một gia đình trong xã, anh Tuấn còn vui vẻ ở lại hát vài bài để kiểm tra hệ thống loa, âm ly… Một lúc sau thì có cú điện thoại của người em vợ Chinh gọi đến.

Sau khi hỏi anh Tuấn đang ở đâu, người bạn này cảnh báo anh nên cẩn thận, nếu không sẽ xảy ra chuyện không hay. Tuy nhiên Tuấn không quan tâm lắm. Hoàn thành việc lắp đặt dàn karaoke, anh về cửa hàng. Một lúc sau, Lê Văn Thành, sinh 1992, con trai anh Tuấn, gọi đến giục: “Bố về nhà đi nghỉ để con trông cửa hàng cho”. Suốt ngày đi làm, anh cũng thấy mệt nên đồng ý. Khi con trai đến, anh Tuấn mới về nhà ngủ.

Khoảng 2h đêm ấy, khi Thành đang nằm ngủ say trong cửa hàng thì chợt nghe tiếng nổ lép bép bên ngoài và hơi nóng bốc lên trong nhà cùng mùi xăng nồng nặc nên choàng tỉnh.

Nhìn thấy ngọn lửa đang liếm vào những thùng giấy để bên trong cửa hàng, sắp bùng lên, Thành hoảng hốt chạy vào, lấy chùm chìa khóa ra mở cửa. Mở được khóa nhưng Thành giật cửa không được, bởi có ai đó đã buộc chặt bằng sợi dây dù. Lúc này lửa bốc lên mỗi lúc một to. Không còn đường thoát, Thành tuyệt vọng quay vào đập vỡ cửa kính rồi gào thét, kêu cứu rất to.
           
Rất may, nhìn thấy ngọn lửa bốc lên cùng tiếng kêu cứu của Thành, vợ chồng người bác ruột sống gần đấy cùng bà con đổ xô chạy đến, phá tung cửa xông vào.

Thành được giải cứu nhưng cũng bị lửa đốt bỏng vùng mặt, gáy, cổ và tay… Toàn bộ tài sản trong cửa hàng gồm chiếc xe Jupiter cùng hàng hóa điện tử, điện lạnh trị giá khoảng hơn 400 triệu đồng bị thiêu cháy rụi. Cấp cứu, chữa chạy kịp thời nhưng Thành cũng bị bỏng, tổn hại sức khỏe 20%.

Sau khi khám nghiệm hiện trường, thu thập nguồn tin, thượng tá Nguyễn Thành Trung, Phó trưởng CAH Ứng Hòa cùng các ĐTV Đội CSĐT tội phạm về TTXH nhận định, đây là vụ đốt nhà để trả thù.

Từ thông tin mà anh Tuấn cung cấp về lời cảnh báo của người bạn vào buổi tối trước lúc xảy ra vụ hỏa hoạn khiến các ĐTV xác định Ngô Văn Chinh là nghi can số 1. Khi các ĐTV tìm đến nhà Chinh thì được người thân cho biết, Chinh mang theo quần áo rời khỏi nhà từ sáng sớm với lời dặn: “Phải đi xa vì nợ nần không trả được”…

Các địa chỉ người thân quen của Chinh và gia đình ở trong Nam, ngoài Bắc đều được các ĐTV rà soát nhưng không thấy tăm hơi anh ta. Sau hôm xảy ra hỏa hoạn, chồng bỏ đi, chị Thêm cũng không về căn nhà trong thôn Phú Lương Thượng nữa mà bỏ sang bên Hồng Dương ở ngay tại xưởng sản xuất tăm hương, lẩn tránh mọi điều tiếng. Thi thoảng người thân trong nhà cũng thấy Chinh gọi điện về.

Có người hỏi về vụ hỏa hoạn nhưng Chinh đều phủ nhận, anh ta không đốt cửa hàng của gia đình anh Tuấn. Khá tinh quái, điện về nhà, Chinh sử dụng sim “rác” nên cơ quan điều tra không thể lần ra dấu vết hung thủ và tất nhiên anh ta không nói đang ở đâu.

Phải 3 tháng sau khi xảy ra vụ án, đầu tháng 5-2013, sử dụng các biện pháp nghiệp vụ, CA Ứng Hòa nắm được thông tin, hiện Chinh đang lẩn trốn ở Đắc Mil, Đăc Nông, trong nhà một người quen. Một tổ trinh sát nhanh chóng lên đường vào Đăc Nông. Sau một tuần tập trung truy tìm, các trinh sát phát hiện, bắt giữ được Chinh khi anh ta đang lẩn trốn trong một cái lán giữa rừng già thuộc địa bàn Đắc Mil.

Trước cơ quan điều tra, Chinh cúi đầu thừa nhận mọi hành vi phạm tội của mình. Ghen tuông mù quáng, anh ta đã có hành vi thật rồ dại. Rồi đây Chinh sẽ phải đối mặt với một bản án cùng 2 tội danh “giết người” và “hủy hoại tài sản”.

Theo Infonet

Các tin cũ hơn

Liên kết hữu ích